Feel free to go with the truth

Trang chủ / Dân sự / TỔNG HỢP 05 BẢN ÁN, QUYẾT ĐỊNH GIÁM ĐỐC THẨM VỀ HÀNH VI CẠNH TRANH KHÔNG LÀNH MẠNH

TỔNG HỢP 05 BẢN ÁN, QUYẾT ĐỊNH GIÁM ĐỐC THẨM VỀ HÀNH VI CẠNH TRANH KHÔNG LÀNH MẠNH

FDVN trân trọng giới thiệu tài liệu TỔNG HỢP 05 BẢN ÁN, QUYẾT ĐỊNH GIÁM ĐỐC THẨM VỀ HÀNH VI CẠNH TRANH KHÔNG LÀNH MẠNH do các Luật sư – Chuyên viên pháp lý của FDVN sưu tầm, tổng hợp.

Tài liệu này phục vụ cho mục đích học tập, nghiên cứu, công tác và được chia sẻ hoàn toàn miễn phí. Chúng tôi phản đối việc sử dụng tài liệu này vào mục đích thương mại và mục đích khác trái pháp luật.

05 BẢN ÁN, QUYẾT ĐỊNH GIÁM ĐỐC THẨM VỀ

HÀNH VI CẠNH TRANH KHÔNG LÀNH MẠNH

STT

TÊN VÀ NỘI DUNG BẢN ÁN, QUYẾT ĐỊNH CỦA TÒA ÁN

TRANG

1

Quyết định giám đốc thẩm số 29/2009/DS-GĐT_HĐTP ngày 09/9/2009 về vụ án “Đòi bồi thường thiệt hại do hành vi cạnh tranh không lành mạnh liên quan đến sở hữu công nghiệp” của Tòa án nhân dân tối cao.

Nội dung:

– Công ty GERNAI cho rằng: nhãn hiệu thuốc tránh thai khẩn cấp POSTINOR của Công ty đã được đăng ký quốc tế từ năm 1978 theo Thỏa ước Madrid và sản phẩm đã được giới thiệu tại thị trường Việt Nam từ năm 1992. Đến năm 1995, Cục quản lý Dược Bộ Y tế cấp Giấy phép đăng ký số VN 0690-95. Đầu năm 2003, Công ty GERNAI đã thành lập Văn phòng đại diện tại Việt Nam và chính thức đăng ký nhãn hiệu thuốc POSTINOR, được Cục sở hữu công nghiệp Bộ Khoa học Công nghệ Việt Nam xác nhận tên thuốc POSTINOR đã đăng ký quốc tế theo Thỏa ước Madrid và được gia hạn lại từ năm 1998. Từ đó, doanh thu của Công ty GERNAI trên thị trường Việt Nam về loại sản phẩm này năm sau luôn cao hơn năm trước.

Tháng 4/2004, Công ty GERNAI phát hiện Công ty Thành Vinh liên kết với Công ty Bình Đạt sản xuất, lưu hành sản phẩm thuốc tránh thai nhãn hiệu POSINIGHT có kiểu dáng mẫu mã bao bì và cách đóng gói vỉ thuốc tương tự như nhãn hiệu thuốc tránh thai POSTINOR. Đây là hành vi cạnh tranh không lành mạnh, gây thiệt hại cho Công ty GERNAI.

Vì vậy, Công ty GERNAI yêu cầu Tòa án buộc Công ty Thành Vinh và Công ty Bình Đạt phải liên đới bồi thường thiệt hại các khoản thu nhập bị giảm sút trong khoảng thời gian từ tháng 4/2004 đến tháng 2/2005; đồng thời phải thu hổi, tiêu hủy tất cả các vỏ hộp thuốc POSINIGHT với mẫu mã bao bì, cách đóng gói tương tự thuốc POSTINOR và phải công khai xin lỗi Công ty GERNAI trên 3 số báo liên tiếp và bồi thường tổn thất về tinh thần theo quy định của pháp luật.

– Công ty Thành Vinh cho rằng: ngày 18/12/2002, Cục Sở hữu Công nghiệp có phiếu báo kết quả tra cứu nhãn hiệu hàng hóa, kết luận nhãn hiệu thuốc tránh thai POSINIGHT của Công ty Thành Vinh không trùng lặp hoặc tương tự với một nhãn hiệu nào đó được bảo hộ tại Việt Nam và không gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng.

Đến ngày 10/5/2004, nhãn hiệu thuốc tránh thai POSINIGHT đã được Cục Sở hữu trí tuệ Bộ Khoa học Công nghệ cấp Giấy chứng nhận đăng ký nhãn hiệu hàng hóa số 54074 theo Quyết định số A2028/QĐ-ĐK, có hiệu lực thời hạn 10 năm. Công ty Thành Vinh đã liên kết với Công ty Bình Đạt để làm hồ sơ xin phép sản xuất thuốc POSINIGHT.

– Công ty Bình Đạt cho rằng: thuốc POSINIGHT đã được Cục quản lý Dược Bộ Y tế cấp đăng ký số V-405-H12-05 ngày 29/12/2003, đồng ý cho Công ty Bình Đạt sản xuất lưu và lưu hành trên thị trường Việt Nam.

Công ty Bình Đạt đã thuê người thiết kế mẫu mã hộp thuốc, vỉ thuốc và thuê Nhà máy in BD in vỏ hộp thuốc; nếu có sự giống nhau về hình thức, kiểu dáng với hộp thuốc, vỉ thuốc POSTINOR thì chỉ là sự ngẫu nhiên. Sau khi Công ty GERNAI có ý kiến phản đối về bao bì của thuốc POSINIGHT thì Công ty Bình Đạt đã chủ động thay đổi mẫu mã bao bì mới cho sản phẩm. Mẫu mã bao bì mới đã được Cục Sở Hữu trí tuệ cấp phiếu tra cứu đạt tiêu yêu cầu số 36229 ngày 29/12/2004, được Cục quản lý Dược Bộ Y tế đồng ý tại Công văn só 964/QLD-ĐK ngày 02/02/2005.

Tòa án sơ thẩm tuyên:

– Chấp nhận một phần yêu cầu khởi kiện của Công ty GERNAI về việc đòi bồi thường thiệt hại do hành vi cạnh tranh không lành mạnh của Công ty Thành Vinh và Công ty Bình Đạt.

– Buộc Công ty Thành Vinh và Công ty Bình Đạt cùng liên đới chịu trách nhiệm bồi thường cho Công ty GERNAI.

– Buộc Công ty Thành Vinh và Công ty Bình Đạt phải chấm dứt hành vi sử dụng trái phép đối với nhãn hiệu hàng hóa mà Công ty GERNAI đã đăng ký bảo hộ số 66967.

– Buộc Công ty Thành Vinh và Công ty Bình Đạt phải có trách nhiệm thu hồi và tiêu hủy toàn bộ vỏ bao bì đã sử dụng có hình ảnh mà Công ty GERNAI đã được bảo hộ nêu trên, đồng thời thông báo về việc thu hồi này trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Tòa án phúc thẩm tuyên: Sửa bản án sơ thẩm như sau:

Không chấp nhận yêu cầu của Công ty GERNAI đòi Công ty Thành Vinh và Công ty Bình Đạt phải bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng do cạnh tranh không lành mạnh số tiền 85.348,60 đô-la Mỹ, chi phí luật sư 9.496,59 đô-la Mỹ và 400.000đ chi phí khác.

Nhận định của Tòa án Giám đốc thẩm:

Theo quy định tại Điều 781 Bộ luật dân sự 1995 thì các đối tượng sở hữu công nghiệp được Nhà nước bảo hộ gồm sáng chế, giải pháp hữu ích, kiểu dáng công nghiệp, nhãn hiệu hàng hóa, tên gọi xuất xứ hàng hóa và các đối tượng khác do pháp luật quy định.

Tại Nghị định số 54/2000/NĐ-CP thì quyền sở hữu công nghiệp đối với bí mật kinh doanh, chỉ dẫn địa lý, tên thương mại và quyền chống cạnh tranh không lành mạnh liên quan đến sở hữu công nghiệp là các đối tượng sở hữu công nghiệp được Nhà nước bảo hộ. Như vậy, quyền chống cạnh tranh không lành mạnh là một trong “các đối tượng khác nhau” thuộc sở hữu công nghiệp được Nhà nước bảo hộ.

Việc nguyên đơn yêu cầu các bị đơn bồi thường thiệt hại là có căn cứ theo quy định tại Điều 25 và Điều 27 Nghị định số 54/2000/NĐ-CP nêu trên. Bên cạnh đó, theo quy định tại Điều 117 Luật Cạnh tranh và Điều 6 Nghị định số 120/2005/NĐ-CP thì: “Tổ chức, cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật về cạnh tranh gây thiệt hai đến lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân khác thì phải bồi thường theo quy định của pháp luật. Việc bồi thường thiệt hại được thực hiện theo các quy định của pháp luật về dân sự”.

Vì vậy, Tòa án sơ thẩm thụ lý giải quyết yêu cầu của nguyên đơn là đúng thẩm quyền. Tòa án cấp phúc thẩm căn cứ vào Nghị định số 63/NĐ-CP để giải quyết vụ án là áp dụng không đúng pháp luật; vì ngay tại Điều 1 của Nghị định này đã quy định: “Các quy định của Nghị định này chỉ áp dụng đối với sáng chế, giải pháp hữu ích, kiểu dáng công nghiệp, nhãn hiệu hàng hóa, tên gọi xuất xứ hàng hóa và không áp dụng đối với các đối tượng sở hữu công nghiệp khác”.

Theo Kết luận số 1465/TTKN ngày 08/8/2005 của Cục Sở hữu trí tuệ Bộ khoa học và Công nghệ thì bị đơn đã có hành vi cạnh tranh không lành mạnh liên quan đến sở hữu công nghiệp đối với nguyên đơn. Hơn nữa, Việt Nam cũng là thành viên của Thỏa ước Madrid, nên phải có trách nhiệm bảo hộ quyền sở hữu công nghiệp đối với các loại hàng hòa đã được đăng ký theo thỏa ước này. Do đó, yêu cầu của Công ty GERNAI đòi Công ty Thành Vinh và Công ty Bình Đạt phải bồi thường thiệt hại là có căn cứ.

Đại diện Công ty GERNAI cho rằng số lượng thuốc POSTINOR không tiêu thụ được do Công ty Thành Vinh và Công ty Bình Đạt cạnh tranh không lành mạnh là 1.224.605 hộp; với mức lợi nhuận là 30%, nếu tính theo đơn giá thuốc nhập khẩu năm 2002 là 0,4 đô-la Mỹ/hộp thì khoản lợi nhuận mà nguyên đơn bị thiệt hại là 146.952,6 đô-la Mỹ.

Tuy nhiên tài liệu do Công ty GERNAI cung cấp chỉ là kết quả điều tra độc lập trên thị trường về tất cả các loại thuốc tránh thai trong năm 2002-2003 và kết quả này chưa được cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam thừa nhận, nên Tòa án cấp sơ thẩm không chấp nhận các số liệu do nguyên đơn đưa ra là có căn cứ. Nhưng Tòa án cấp sơ thẩm lại coi số lượng thuốc POSINIGHT mà bị đơn đã tiêu thụ chính bằng số lượng POSTINOR mà nguyên đơn lẽ ra có thể tiêu thụ được là không có căn cứ, vì trong quá trình kinh doanh, Công ty Thành Vinh và Công ty Bình Đạt phải áp dụng nhiều biện pháp hợp pháp như khuyến mại, quảng cáo…. Để tiêu thụ sản phẩm của mình và việc Công ty GERNAI bị giảm sút lợi nhuận không chỉ do bị đơn cạnh tranh không lành mạnh, mà còn do nhiều tác động khách quan của thị trường sản phẩm thuốc tránh thai. Bên cạnh đó, Tòa án cấp sơ thẩm chỉ căn cứ vào lời trình bày của nguyên đơn để xác định mức lợi nhuận của Công ty GERNAI bằng 30% doanh thu bán hàng, trên cơ sở đó xác định mức thiệt hại của Công ty GERNAI là không có căn cứ vững chắc. Tòa án cấp phúc thẩm lại cho rằng pháp luật chưa có quy định về bồi thường thiệt hại do hành vi cạnh tranh không lành mạnh, nên đã bác yêu cầu của nguyên đơn là không đúng.

Tòa án nhân dân tối cao tuyên: Hủy bản án phúc thẩm và bản án sơ thẩm. Giao hồ sơ vụ án cho Tòa án nhân dân thành phố HCM giải quyết sơ thẩm lại theo đúng quy định của pháp luật.

1-7

2

Bản án số 15/2012/LĐ-ST ngày 25/7/2012 về vụ án: “Tranh chấp xử lý kỷ luật lao động theo hình thức sa thải và bồi thường thiệt hại cho người lao động” của Tòa án nhân dân Quận X, thành phố Hồ Chí Minh

Nội dung vụ án:

Ngày 01/8/2009, bà Thủy và Công ty Minh Quân Việt Nam ký hợp đồng lao động. Ngày 15/8/2011, Công ty ban hành văn bản số MPHR 0425/HR gửi cho bà Thủy có nội dung quy kết bà Thủy có hành vi vi phạm và yêu cầu bà Thủy tuân thủ các quy định tại văn bản này. Trong đó buộc bà Thủy phải ngồi tại văn phòng, không được ra ngoài, không được cung cấp máy tính, điện thoại…và ghi rõ rằng mọi hành vi đi ngược với các quy định trên được coi là vi phạm quy định.

Bà Thủy cho rằng việc xử lý trên của Công ty là trái pháp luật gây thiệt hại nghiêm trọng đến quyền và lợi ích hợp pháp của bà Thủy. Nay bà Thủy yêu cầu Công ty:

+ Hủy quyết định MP0465/HR-QD ngày 04/10/2011;

+ Công ty Minh Quân Việt Nam phải nhận bà Thủy trở lại làm việc;
+ Buộc Công ty Minh Quân Việt Nam thanh toán tiền lương, tiền hoa hồng từ việc tuyển dụng thành công ứng viên, tiền lương nghỉ phép và ngày nghỉ bệnh;

+ Bồi thường tiền tổn thất về vật chất, tổn thất tinh thần, tiền khám chữa bệnh và chi phí đi lại khám chữa bệnh…

Tòa án nhận định:

Tháng 3/2011, bà Thủy cùng với bà Điệp đứng ra thành lập doanh nghiệp mang tên Công ty Metier Executive Search với chức năng kinh doanh giống như Công ty Minh Quân Việt Nam.

Trong quá trình làm việc tại Công ty Minh Quân Việt Nam thì bà Thủy có hành vi làm lộ bí mật trong kinh doanh, lôi kéo khách hàng quảng cáo về Công ty do bà Thủy thành lập. Hành vi này là hành vi cạnh tranh không lành mạnh ảnh hưởng đến doanh thu và uy tín của Công ty Minh Quân Việt Nam. Do đó, Công ty Minh Quân Việt Nam đã ra quyết định sa thải đối với bà Thủy.

Mặc dù bà Thủy có nhận được giấy triệu tập họp kỷ luật của Công ty để xem xét mức độ kỷ luật. Do không hợp tác, không có ý kiến phản hồi nên sau khi thống nhất Công ty đã ra quyết định số MP0465/HR-QD ngày 04/10/2011 để xử lý kỷ luật theo hình thức sa thải. Việc Công ty Minh Quân Việt Nam ra quyết định trên là phù hợp với Điều 85 Bộ luật Lao động và Khoản 1 Phần 3 Thông tư 19/2003/TT-BLĐTBXH.

Từ nhận định xác định Công ty Minh Quân Việt Nam ra quyết định xử lý kỷ luật theo hình thức sa thải là đúng theo quy định của pháp luật hiện hành, nên yêu cầu của bà Thủy hủy quyết định trên là không có cơ sở xem xét. Do vậy, các yêu cầu bồi thường tiền lương và các khoản bồi thường về vật chất tinh thần, công khai xin lỗi… đều không có cơ sở xem xét.

Xét yêu cầu của Công ty Minh Quân Việt Nam, yêu cầu bà Thủy bồi thường thiệt hại là 107.994.498 đồng, buộc công khai xin lỗi. Do Công ty chưa chứng minh được thiệt hại cụ thể nên không có cơ sở xem xét.

Tòa án quyết định: Bác yêu cầu khởi kiện của bà Thủy và yêu cầu phản tố Công ty Minh Quân Việt.

8-12

3

Bản án số 18/2016/KDTM-ST ngày 12/5/2016 về việc “Tranh chấp quyền sở hữu công nghiệp” của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội

Nội dung vụ án:

Ngày 2/12/2004, Công ty H nộp đơn tới Cục sở hữu trí tuệ để đăng ký nhãn hiệu hàng hoá đối với nhãn hiệu “F”. Ngày 06/07/2006, Cục Sở hữu trí tuệ ban hành Quyết định số 6/QĐ-SHTT cấp Giấy chứng nhận đăng ký nhãn hiệu hàng hóa số 7 có hiệu lực 10 năm tính từ ngày nộp đơn, nội dung: Mẫu nhãn hiệu: F. Màu sắc nhãn hiệu: Vàng cam tươi. Loại nhãn hiệu: Thông thường. Trong các nhóm danh mục sản phẩm, dịch vụ mang nhãn hiệu có Nhóm 39: Dịch vụ Du lịch.

Qua tìm hiểu thông tin, Công ty H được biết Công ty M đã sử dụng nhãn hiệu “F” trong nhóm sản phẩm Dịch vụ du lịch mà Công ty H đã đăng ký quyền sở hữu công nghiệp và được pháp luật bảo hộ, cụ thể là biển hiệu, trang web, tờ quảng cáo dịch vụ, card visite, bản đồ du lịch.

Cuối năm 2014, Công ty H đã nhiều lần gửi công văn tới Công ty M yêu cầu chấm dứt hành vi xâm phạm và hành vi cạnh tranh không lành mạnh nhưng Công ty M không có ý kiến phản hồi và từ chối nhận. Công văn cuối cùng gửi ngày 2/4/2015 đã được Công ty M nhận ngày 3/4/2015. Công ty H khởi kiện ra tòa.

Tòa án sơ thẩm nhận định: Theo qui định Công ty H là chủ thể đang trong thời hạn được bảo hộ quyền sở hữu công nghiệp đối với nhãn hiệu “F” với nhóm sản phẩm Dịch vụ du lịch. Theo qui định tại điểm c khoản 1 Điều 129 Luật sở hữu trí tuệ; Điều 5, Điều 11 Nghị định 105/2006/NĐ-CP thì việc Công ty M trong quá trình hoạt động kinh doanh có sử dụng dấu hiệu F mà Công ty H là chủ thể đang trong thời hạn được pháp luật bảo hộ quyền sở hữu công nghiệp để gắn vào tên gọi, biển hiệu, giấy tờ giao dịch, phương tiện quảng cáo kinh doanh, có cùng kênh tiêu thụ dịch vụ du lịch, là có dấu hiệu tương tự đến mức gây nhầm lẫn với nhãn hiệu “F” mà Công ty H đang được pháp luật bảo hộ.

Như vậy, các chứng cứ mà Công ty H đưa ra để chứng minh Công ty M có hành vi xâm phạm quyền đối với nhãn hiệu “F” là có căn cứ.

Tòa án sơ thẩm tuyên:

1. Chấp nhận khởi kiện của Công ty H đối với Công ty M như sau: Công ty M phải chấm dứt các hành vi sử dụng nhãn hiệu “F” trong nhóm sản phẩm: Dịch vụ du lịch.

2. Buộc Công ty M phải thực hiện các hành vi sau:

– Tiêu hủy card visite, tờ quảng cáo, bản đồ du lịch, tháo bỏ biển hiệu có sử dụng nhãn hiệu F trong nhóm sản phẩm: Dịch vụ du lịch.

– Chấm dứt sử dụng nhãn hiệu F trong nhóm sản phẩm: Dịch vụ du lịch trong tên trang web www.Ftravel.com.vn và trong trang web này.

– Đăng lời xin lỗi và cải chính công khai đối với Công ty H về việc sử dụng nhãn hiệu “F” của Công ty H trong nhóm sản phẩm: Dịch vụ du lịch trên báo Nhân dân và báo Hà Nội Mới trong 3 số liên tiếp.

13-18

4

Bản án số 118/2019/HS-PT ngày 18/4/2019 về tội “Cố ý gây thương tích” của Tòa án nhân dân cấp cao tại Đà Nẵng.

Nội dung vụ án:

Khoảng tháng 3/2016, anh H1 (tên gọi khác “Đ”) có ý định chạy Ca nô chở khách du lịch ra đảo Đ, nhưng bị L là người đang kinh doanh việc chở khách ra đảo Đ gây khó khăn. Do vậy, sáng ngày 30/3/2016, anh Đ gọi điện cho L hẹn đến quán cà phê “H” ở thị trấn V để nói chuyện. Khi gặp L, anh Đ nói mua Ca nô để chở khách ra đảo Đ nhưng L không đồng ý. Sáng ngày 02/4/2016, do vẫn bức xúc việc anh Đ có ý định chạy Ca nô chở khách và thách đố mình, nên khi chở khách ra đảo Đ, gặp V là người đang làm thuê cho L tại nhà hàng ở đảo. L đã đề nghị V tìm người để đánh Đ. Sau đó V gặp Lê H (tức V) nói lại sự việc, H đã đồng ý.

Đến nhà anh Đ thì A và T mỗi người cầm một con dao chạy vào nhà anh Đ. Khi vào nhà thấy anh Đ đang nằm ngủ, A và T chém nhiều nhát vào vai và lưng của anh Đ, bị chém anh Đ vùng dậy thì bị A và T chém nhiều nhát vào người và vào vùng tai phải của anh Đ, anh Đ chạy ra ngoài kêu cứu, A và T sợ bị phát hiện nên đã bỏ chạy ra đường, H và V lúc đó đợi sẵn chở A và T về xóm T.

Hành vi của các đối tượng đã gây thương tích cho anh H là 30%.

Tòa án sơ thẩm tuyên: Tuyên bố các bị cáo Nguyễn Bá L, Lê Văn V, Võ Đức T, Nguyễn Đức A và Lê H phạm tội “Cố ý gây thương tích”.

Nhận định tòa án phúc thẩm:

Trong vụ án này, Nguyễn Bá L là người chủ mưu, cầm đầu. Hành vi phạm tội của bị cáo xuất phát từ việc cạnh tranh không lành mạnh, có dấu hiệu dùng vũ lực để tranh giành nhau trong quá trình kinh doanh; thể hiện tính chất băng nhóm, bảo kê, tự đặt ra những luật lệ riêng trái với quy định của pháp luật để uy hiếp cá nhân, tổ chức khác hòng thu lợi nhuận riêng nên cần phải xử phạt mức hình phạt nghiêm minh, cách ly bị cáo ra ngoài đời sống xã hội một thời gian mới đủ tác dụng cải tạo giáo dục bị cáo và răn đe phòng ngừa chung.

Tòa án phúc thẩm tuyên: Không chấp nhận kháng cáo của bị cáo Nguyễn Bá L và kháng cáo của người bị hại Trần Ngọc Tuấn H1, giữ nguyên bản án sơ thẩm.

19-27

5

Bản án số 28/2019/KDTM-ST ngày 24/7/2019 về việc “Tranh chấp quyền sở hữu trí tuệ tên miền” của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội

Nội dung vụ án:

OSR GMBH (Nguyên đơn) thuộc tập đoàn O Licht Group, được thành lập từ ngày 01/01/1919 tại Berlin, Đức. Nguyên đơn được biết đến là nhà sản xuất hệ thống chiếu sáng hàng đầu thế giới, thương hiệu uy tín. Nguyên đơn đã sử dụng nhãn hiệu OSR ngay từ ngày đầu thành lập. Hiện nay, nhãn hiệu OSR đã được đăng ký và bảo hộ tại hơn 150 quốc gia trên thế giới, trong đó có đăng ký sớm nhất vào năm 1906, chỉ định Việt Nam vào năm 1966. Nhãn hiệu OSR đã được thừa nhận và công nhận là nhãn hiệu nổi tiếng trên toàn cầu cũng như tại Việt Nam và được công nhận là nhãn hiệu nổi tiếng tại nhiều quốc gia trên thế giới.

Qua tra cứu, nguyên đơn được biết ông Nguyễn Đức T (Bị đơn) đã đăng ký và đồng thời sử dụng các tên miền như dưới đây: osr.com.vn, osr.vn. Nguyên đơn cho rằng việc đăng ký và sử dụng các tên miền nêu trên của bị đơn là hành vi cạnh tranh không lành mạnh. Việc bị đơn xây dựng và quản lý các Website mà các tên miền tranh chấp dẫn tới để phục vụ cho hoạt động kinh doanh trùng/tương tự với sản phẩm/dịch vụ được
đăng ký bảo hộ cho nhãn hiệu OSR hoàn toàn có thể khiến người tiêu dùng khi truy cập vào các trang Website này nhầm lẫn nguyên đơn là chủ sở hữu các Website này hoặc chủ sở hữu các Website này có mối liên hệ với nguyên đơn. Các tên miền <osr.com.vn> và <osr.vn> phải được xem là trùng với nhãn hiệu OSR của nguyên đơn. Vì vậy, nguyên đơn đã khởi kiện ra tòa án.

Tòa án nhận định:

Theo quy định tại các Điều 123, 124 và 125 Luật SHTT, với tư cách là chủ sở hữu nhãn hiệu, nguyên đơn có độc quyền sử dụng và cho phép người khác sử dụng nhãn hiệu OSR đang được bảo hộ của mình. Mọi hành vi sử dụng trái phép nhãn hiệu đang được bảo hộ là hành vi xâm phạm quyền nhãn hiệu hoặc là hành vi cạnh tranh không lành mạnh.

Nguyên đơn sở hữu hơn 640 tên miền chứa nhãn hiệu OSR và duy trì các Website tại các tên miền này để thực hiện việc kinh doanh trên toàn thế giới, bao gồm nhưng không giới hạn ở các Website chính thức tại địa chỉ tên miền <osr.com>. Việc bị đơn đăng ký và sử dụng các tên miền tranh chấp nhưng chưa được nguyên đơn cho phép sử dụng nhãn hiệu OSR và bị đơn sử dụng các tên miền tranh chấp để xây dựng các Website qua đó thực hiện việc kinh doanh, cung cấp dịch vụ tương tự với sản phẩm/dịch vụ mà nhãn hiệu OSR đăng ký bảo hộ là hành vi cạnh tranh không lành mạnh theo quy định tại khoản 1 Điều 130 Luật SHTT.

Vì vậy, nguyên đơn khởi kiện yêu cầu Tòa án thu hồi các tên miền tranh chấp để ưu tiên cho nguyên đơn đăng ký sử dụng là có căn cứ, phù hợp quy định tại khoản 3 Điều 16 Nghị định 72 và khoản 1 Điều 130, khoản 1 Điều 202 Luật SHTT và khoản 3 Điều 16 Thông tư 24 của Bộ Thông tin và Truyền thông quy định về quản lý và sử dụng tài nguyên Internet.

Hành vi của bị đơn là hành vi trái pháp luật do đó bị đơn có trách nhiệm bồi thường cho nguyên đơn nếu có thiệt hại xảy ra.

Theo các tài liệu chứng cứ có trong hồ sơ vụ án thể hiện, thì thiệt hại mà nguyên đơn phải chịu là 3.960.000 đồng tiền lập vi bằng theo Hợp đồng dịch vụ số 508/2018/HDDV.VB/TPLHĐ và 200.000.000 đồng tiền chi phí Luật sư theo Hợp đồng dịch vụ pháp lý lập ngày 12/7/2018. Nguyên đơn đã xuất trình được các tài liệu chứng cứ chứng minh cho các thiệt hại thực tế trên. Tổng số tiền thiệt hại nguyên đơn yêu cầu bị đơn bồi thường tại phiên tòa sơ thẩm là 203.960.000 đồng, Hội đồng xét xử có căn cứ chấp nhận yêu cầu khởi kiện này của nguyên đơn.

Xét yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn về việc buộc bị đơn phải xin lỗi công khai nguyên đơn trên các phương tiện thông tin đại chúng, cụ thể là đăng lời xin lỗi công khai trên báo điện tử www.vnexpress.net, báo điện tử www.dantri.com.vn và trên ba kỳ liên tiếp của Báo Tuổi trẻ về hành vi cạnh tranh không lành mạnh. Như đã phân tích trên, hành vi của bị đơn đăng ký sử dụng tên miền tranh chấp là hành vi trái pháp luật nên căn cứ vào khoản 2 Điều 202 Luật SHTT, Hội đồng xét xử thấy có căn cứ chấp nhận yêu cầu khởi kiện này của nguyên đơn.

Tòa án sơ thẩm tuyên:

1. Chấp nhận yêu cầu khởi kiện của OSR GMBH về việc tranh chấp quyền sở hữu trí tuệ về tên miền đối với ông Nguyễn Đức T.

2. Thu hồi tên miền quốc gia <osr.com.vn> và <osr.vn> của ông Nguyễn Đức T đăng ký, sử dụng ngày 03/3/2014 tại Trung tâm Internet Việt Nam, Bộ thông tin truyền thông.

3. Ưu tiên cho OSR GMBH đăng ký sử dụng trong thời hạn 15 ngày làm việc kể từ ngày Bản án có hiệu lực pháp luật theo quy định của pháp luật.

4. Buộc ông Nguyễn Đức T phải bồi thường cho OSR GMBH tổng số tiền là 203.960.000 đồng.

5. Buộc ông Nguyễn Đức T phải đăng lời xin lỗi công khai OSR BMBH trên các phương tiện thông tin đại chúng, cụ thể là trên báo điện tử www.vnexpress.net, báo điện tử www.dantri.com.vn và trên ba kỳ liên tiếp của Báo Tuổi trẻ.

28-39

XEM BẢN ÁN VÀ TẢI FILE PDF: TỔNG HỢP 05 BẢN ÁN, QUYẾT ĐỊNH GIÁM ĐỐC THẨM VỀ HÀNH VI CẠNH TRANH KHÔNG LÀNH MẠNH

………………..

Luật sư tại Đà Nẵng:

99 Nguyễn Hữu Thọ, Quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng

Luật sư tại Huế:

56A Điện Biên Phủ, phường Phường Đúc, thành phố Huế, Thừa Thiên Huế

Luật sư tại Quảng Ngãi:

359 đường Nguyễn Du, thành phố Quảng Ngãi, tỉnh Quảng Ngãi

Luật sư tại Hà Nội:

Tầng 5, số 11 Ngõ 183, phố Đặng Tiến Đông, phường Trung Liệt, quận Đống Đa, Hà Nội

Luật sư tại Nghệ An:

Số 19 đường V.I Lê Nin, Nghi Phú, thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An

Website: www.fdvn.vn    www.fdvnlawfirm.vn  www.diendanngheluat.vn  www.tuvanphapluatdanang.com

Email: fdvnlawfirm@gmail.com    luatsulecao@gmail.com

Điện thoại: 0935 643 666    –  0906 499 446

Fanpage LUẬT SƯ FDVN: https://www.facebook.com/fdvnlawfirm/

Legal Service For Expat:  https://www.facebook.com/fdvnlawfirmvietnam/

TỦ SÁCH NGHỀ LUẬT: https://www.facebook.com/SayMeNgheLuat/

DIỄN ĐÀN NGHỀ LUẬT: https://www.facebook.com/groups/saymengheluat/

KÊNH YOUTUBE: https://www.youtube.com/c/luatsufdvn

KÊNH TIKTOK: https://www.tiktok.com/@luatsufdvn

KÊNH TELEGRAM FDVN: https://t.me/luatsufdvn

Bài viết liên quan

Hỗ trợ online